nô lệ dục vọng
Phim Ngắn Việt Nam hay nhất 2016 | Nô Lệ Dục Vọng Full HDPhim Ngắn Việt Nam hay nhất 2016 | Nô Lệ Dục Vọng Full HD
Watch hot xxx video Đồng tính nô lệ bị ràng buộc trong nô lệ nhóm tình dục đồng tính tình dục trò chuyện trực tuyến miễn phí from one of the our porn videos provider Xvideos.com.We collect only fresh and hottest xxx video from the best internet porn tubes like xvideo, youjizz, xxnx, xnxxx, xnnx, xvideo.com, nxnn, xxx video, xxx videos, nudevista, beeg
Hôm 15-12, lần đầu tiên những hình ảnh về "địa ngục" giam giữ nô lệ tình dục của IS được hé lộ trên truyền thông. Theo kênh tin tức Sky New của Anh, những nhà tù nô lệ này của IS thực chất chỉ là một căn hầm nhỏ, chật chội đến mức ngạt thở nhưng lại là nơi giam giữ đến hàng chục phụ nữ người
[ Phim lẻ ] NÔ LỆ CỦA DỤC VỌNG | PHIM TÂM LÝ TÌNH CẢM SIÊU LÃNG MẠNG [ Phim lẻ ] NÔ LỆ CỦA DỤC VỌNG | PHIM TÂM LÝ TÌNH CẢM SIÊU LÃNG MẠNG. 15. Share. ⭐ Xem thêm những phim khác. Phim Hay 2022 | ĐẮC KỶ TRỤ VƯƠNG PHẦN CUỐI - TẬP 34 | Phim Thần Thoại Trung Quốc Hay Nhất 2022;
Tất cả hy vọng về một cuộc sống bình thường đã tan vỡ vì Sara bị bán và bị sử dụng như một nô lệ tình dục. Sara hồi tưởng và kể lại rằng: "Chúng tôi bị nhốt trong một ngôi nhà ở Milan từ tháng 11/2014 đến tháng 7/2016.
Stefan Zweig Unvermutete Bekanntschaft Mit Einem Handwerk. Tại Hưởng hung hăng cắm mạnh vào tiểu huyệt , mạnh mẽ thao Chung QuốcTại Hưởng kéo Chung Quốc đang mệt nhoài nằm hưởng thụ khoái cảm ngồi dậy , không cho cậu kịp nghĩ gì thì đã buông cho cậu ngồi phịch xuống côn thịt cương cứng của anh" A.... "Chung Quốc giật mình hét lên vì nơi kia bị công phá quá mạnh , cậu run rẩy do sướng ôm lấy Tại HưởngAnh cúi xuống cho cánh môi mình tiếp tục cắn một bên vúCơ thể hai người đầy mồ hôi , lửa tình lan toả đốt cháy mọi thứ" Em đó....còn chưa đủ sao ? Để em cho em hết "" A..ưm....a.....ưa.....a...cho em...cho em... "Chung Quốc nói dứt tiếng , Tại Hưởng cũng thúc mạnh vào tiểu huyệt không lơi nhịp nào , bắt nơi đó đóng mở liên hồi kéo dãn nó ra xong lại bắt nó bao bọc lấy côn thịt to trướng" A...ư....ưmm..a......ư...a..haha...a........ư.....a..Hưởng..a..ư... "Ở gốc độ khác nhau , khi Tại Hưởng đi vào độ sâu cũng chẳng giống mang đến cho Chung Quốc khoái cảm quỷ dị" A...sâu quá...chỗ....đó....a...không cần...a..ư.....khó...chịu..a..ư....m........sâu quá...a...khó chịu..... "" Sướng hay không ? "Thanh âm khàn đục đậm mùi tình ái của Tại Hưởng làm Chung Quốc càng kích thích" A...ưm...sướng...sướng...a..ư..sướng......chịu..a...ư....không nổi a...ư...m....ư..a.. "Tại Hưởng thúc cực mạnh , đem côn thịt thẳng sâu vào trong , nội tràng co rút nhanh không tả được đem côn thịt của anh tận tụy bú mút , Chung Quốc nhanh chống đạt đến cao trào đỉnh cao cực lạc bắn hết ra" A....ưm...sướng "Chung Quốc mệt lắm nằm luôn trên vai anh , mặc cho anh vẫn chưa cho trò chơi dừng lạiLuồn nhiệt nóng bỏng của Tại Hưởng không ngần ngại bắn thẳng vào trong , nhưng cự vật của anh chưa hề mềm điĐể Chung Quốc nằm sấp , Tại Hưởng nâng chân phải của cậu lên , từ phía sau nhiệt tình đưa đẩy" Quốc Nhi...bên dưới của em..cắn rất chặt...... "" Ưm.... "Chung Quốc xụi lơ vùi mặt vào gối rên âm thanh nho nhỏMông thịt của Chung Quốc cùng đùi Tại Hưởng liên tục va chạm tạo nên âm thanh phành phạchChung Quốc vẫn bị Tại Hưởng làm cho khoái lạc , cứ tiếp tục phóng thích làm chăn dính đầy tinh dịch , phía sau tiểu huyệt co rúm lại giúp anh cũng đạt tới cao trào nhưng lại cố nén không bắn ra" Hư..quá...chút nữa làm anh bắn rồi... "Tại Hưởng đánh mạnh lên mông cậu , làm hơi nóng rát nhưng chỉ thêm kích thích cơ thể cậuChung Quốc như bị rơi vào vòng xoáy dục vọng tình dục mặt cho Tại Hưởng làm gì cậu cũng đáp ứng vì quá sung sướng hiện giờChung Quốc tuy mệt nhưng sự hưng phấn vẫn còn đâu đó , cho mông lay động phối hợp với Tại HưởngCảm giác bị hung hăng nhồi chặt nhồi chặt , mọi thứ bị kéo căng cực hạn quả thật rất thíchCuối cùng Tại Hưởng cũng buông tha cho cậu khi tinh dịch bắn không sót một giọt nào vào trong mông Chung Quốc" A...Hưởng đừng "Chung Quốc lại ngồi trên bàn ăn sáng , vô cùng sợ hãi khi nhìn thấy Tại Hưởng đang cầm một quả trứng gà đi về phía mình sau đó đập vỡ nó chế vào tiểu huyệt" A...ư....Hưởng...khó chịu..a.. "Chung Quốc bị chất lỏng nhầy nhụa của trứng chảy bên trong tiểu huyệt vô cùng khó chịu , hơi nâng mông lên vẻ mặt sắp khóc" Ngoan...anh chỉ muốn đánh đều trứng thôi "Nói xong , Tại Hưởng lấy một dương cụ nhỏ , khoảng hai ngón tay không tới , nhưng vô cùng dàu thọc vào tiểu huyệt bắt đầu ngoáy , đánh tan đều trứng gà bên trong" A..ư...đừng.... "Chung Quốc cố nhịn , cậu biết nói nữa sẽ phạm hợp đồng và cái giá cậu nhận không hề nhỏSau khi xong , Tại Hưởng đỡ cậu ngồi xỏm , cho trứng gà bên trong chảy vào đĩa , Tại Hưởng bắt đầu đem nó lên chảo mà chiên__________________Chap này biến thái vê lờ các cô ạ t thấy tôi thật mạnh mẽ khi chuyển xong cả chap mà chưa ngấtD
Tại Hưởng đem Chung Quốc lật ngửa lại , đem đôi chân đẹp thẳng tấp của cậu gác lên vai Đem côn thịt đưa tới miệng huyệt còn dính máu phập đi vào trong" A.... "Dù sao nơi kia giờ đang mềm ra đó , còn bị rách thịt mị cũng có chút ít bên ngoài nhìn vào không ra hình dạng nên cũng giảm nhẹ cơn đau một chút , huống hồ Tại Hưởng đang ôn nhu với cậuNhưng chưa được bao lâu , Tại Hưởng lại giở trò cũ , đâm chí mạng vào trong , đem túi thịt chặn ngoài miệng huyệt mỗi khi cắm tới gốc côn thịt Theo sau đó là những cú thúc tương tự như vậy , Tại Hưởng nhìn vẻ mặt Chung Quốc bớt căng thẳng chuyển sang hưởng thụ mới dồn dập hơn , từng cú thọc sâu vào tiểu huyệt đáng thương của cậu" Ư..mm..a...ư.... "Tại Hưởng đưa đẩy làm côn thịt bên trong Chung Quốc luân động mạnh mẽ , đem một dòng dâm thủy bên trong chảy ra ngoài làm nơi kia ướt nhẹpKhoái cảm lại dâng lên do vách tràng bị Tại Hưởng ma sát hung hăngTiểu huyệt sớm đau đến mất đi phản ứng chỉ còn lại sự co rút tự nhiên , mang đến từng đợt một khoái cảmTại Hưởng banh mông Chung Quốc , đem côn thịt đi sâu hơn làm cả người Chung Quốc run rẩy trong sự mệt mỏi rả rờiTại Hưởng đâm tơi tả tiểu huyệt , hung mãnh thao dâm động của Chung QuốcTại Hưởng đem hai chân cậu gấp lại , lần nữa nặng nề điên cuồng từ trên thúc xuống làm Chung Quốc hơi hoảng loạnChiều sâu chưa từng đến với cậu , dường như do anh còn muốn phạt cậu nên mới mạnh bạoCơ hồ đâm thủng hết mọi thứ làm Chung Quốc sợ thêm" Sâu quá..a..ư..a...ư..sâu...ưm..a...thủng...a....hỏng mất....."Côn thịt cường tráng của Tại Hưởng liên tục chọc lấy nơi mang đến khoái cảm của Chung Quốc làm cậu sướng đến co ngón chân lại bắn ra " A......A...A..A....A....A....... " Tại Hưởng cứ thọc mãi vào trong bằng hết sức lực , khiến vết rách đau hơn , côn thịt như lưỡi dao bén nhọn không ngừng mài tiểu chỗ nộn thịt mang đến con đau nhưng rất sướng" Ư....ư.......ư....m....ư..a...a.....ư.. "Tại Hưởng vẫn như thế mà thúc từng đợt thở nặng nề truyền đến Tại Hưởng di chuyển như vũ bảo , bên trong tiểu huyệt đâm sâu rút ngắn còn xoay vòng ngoáy từng đợt ác ý đâm vào chỗ mẫn cảm bên trongChỗ vốn chặt chẽ non mềm bị anh làm cho mở đến không thể khép lại , theo thối quen mở rộng chờ đâm vào rồi sướng phát kêu lênTại Hưởng cũng bắn chất nóng hổi vào trong người Chung Quốc Tại Hưởng rời khỏi người cậu làm Chung Quốc cảm thấy mừng...nhưng không chỉ là đổi tư thếSau đó anh nâng người cậu lên , động tác kịch liệt hơn Đem côn thịt to lớn đâm sâu vào cửa mình của Chung Quốc , hung bạo động thânCàng lúc càng thô bạo tàn nhẫn , Tại Hưởng bị xoáy ở vòng dục vọng quên mất nơi kia của Chung Quốc vẫn còn rất đau mà triền miên không ngừng nhịp nấcAnh không ngưng ra vào , một lần rồi một lần Tại Hưởng càng chèn ép bên trong hơnTại Hưởng càng dần trở nên vô tình , cuồng phong bạo vũ quấn chặt lấy người Chung Quốc một sức mạnh một ý nghĩ mãnh liệt cậu là của anhKhi bị anh đặt dưới thân dù có thao đến chết đi sống lại cũng không thể lên tiếng vì từng tấc da thịt trên người cậu thuộc về anh , anh có quyền định đoạtDần dần Chung Quốc mất đi khoái cảm , cơn đau lại truyền đến trong vô thức , nó xong thẳng đến ót đánh thức cậu dậy khi Tại Hưởng đang cố gắng xỏ xuyênNơi kia càng lúc càng rách nghiêm trọng hơn , máu lại chảy xuống Tại Hưởng quấy liên tục từng lần từng lần mộtBao lâu ? Tại Hưởng cũng dừng lại đem cậu tẩy rửa thậy sạch , chất máu dịch kia Tại Hưởng tẩy gần một tiếng mới xong dù có dùng qua thuốc vệ sinh Đem cậu đặt an ổn trên giường , anh lấy chút sữa đút cho cậu rồi ngủ
Tiểu huyệt càng co rút mãnh liệt khi bị Tại Hưởng ra sức chọc vào , làm cho Chung Quốc đạt đến cảm cần có , Tại Hưởng cũng hưởng thụ đường tần tần nội tràng bao vây ma sát nhẹ nhẹ với côn thịt của anh , động nhỏ tham lam dường như muốn nuốt cả túi thịt căng đầy tinh dịch của anh" A.....mạnh quá.... quá....Ư...a.....Ư....A...A......A.... "Và cuối cùng Chung Quốc hét nức nở bắn đầy trên bàn ăn Tại Hưởng chưa dừng lại đó , đem Chung Quốc áp luôn xuống bàn , làm ngực cậu dính với chất nhầy nhớp mình vừa bắn ra Sau đó vẫn mãi trầm luân xỏ xuyên cậuỞ trong tiểu huyệt đầy nước của Chung Quốc mà mạnh mẽ chuyển động , thọc thật sâu vào trong cậu Chung Quốc bị làm đến mơ màn , thời gian qua cũng khá lâu Tại Hưởng mới trút từng cỗ tinh dịch vào trong , bắn một lần nhưng tinh dịch đặc sệt cứ phóng mãi vào trong cậu không biết bao nhiêu mà định Chung Quốc đang bị anh trói trên giường , hai tay cậu còng ra sau lưng , hai chân bị Tại Hưởng dang rộng rồi mới tróiTiểu huyệt nhỏ đang nhào nuốt một dương cụ giả phỏng chừng năm ngón tay đầy gai liên tục thúc vào và xoay vòngTại Hưởng đang ngồi thưởng thứ món mỹ vị trước mắtHai đầu vú lẫn cậu nhóc và tiểu huyệt củaChung Quốc đều bị Tại Hưởng bôi thuốc lên đóLàm hai núm vú của Chung Quốc sưng cứng , được Tại Hưởng dùng kẹp nhũ có luồn điện nhè nhẹ truyền vào cơ thể Cậu nhóc đứng sững lên , nổi đầy gân cứng nhưng vẫn không giải quyết được vì Tại Hưởng đã chặn lại bằng một cái nơ đỏ Tiểu huyệt ngứa đến khó chịu , như có kiến bò lúc nhúc bên trong nhưng lại bị dương cụ giả to lớn đầy gai ma sát vách tường lẫn tràng đạo làm kích thích nhưng không cách nào bắn được làm cậu sắp rơi cả nước mắt" Tại Hưởng...cho em...đi anh....em khó chịu lắm...em muốn bắn....em muốn bắn.....huhuhu... Quốc sắp rơi giọt nước mắt đầu tiên cầu xin anh" Bảo bối...em thật không nhịn được ? "" Anh...lâu lắm rồi...anh à...huhu....em khó chịu...anh...mau cho em bắn anh ơi...huhuhuhu.... "Tại Hưởng nhìn cậu xin mà thấy tội nên đi lại tháo nơ xuống , cho miệng mình ngậm tròn cậu nhóc của cậu vào miệng , sau đó hút một cái mạnh làm toàn bộ dịch thể của cậu bắn hết vào miệng anh" A.....Tại Hưởng...anh nuốt... ? "Cậu giật mình nhìn anh , sợ mệt nhoài làm cậu xụi lơ nằm trong người anh , cho tay Tại Hưởngcởi đi hai kẹp ti" Có sao đâu ? Sau này em phải bù đắp lại " Chung Quốc gật gật đầu Cậu được Tại Hưởng cởi trói hai chân lẫn còng tay , cho nằm xuống anh liền đâm tới" A....haha.... " Chung Quốc cảm thấy vật kia đã đi hết vào trong mình và không ngừng chạm đến những dây thần kinh làm cậu hoàn toàn đờ đẫnKhông biết bị Tại Hưởng làm bao nhiêu lần nhưng mỗi lần bị anh đâm như vậy , cậu liền tê tái không chịu nổi mà rên rĩ" A..ưm...đầu vú... muốn Tại Hưởng liếm đầu vú...vẫn còn ngứa...a...muốn anh..a. "Tại Hưởng cười bò lên người cậu , hôn lên một bên vú của cậu sau đó liền cho vào miệng ngậm lấyDùng môi gậm chặt , chiếc lưỡi linh hoạt liếm quanh nú vú cứng nở to ra , tiếp theo cho răng cắn kéo dãn núm vú ra " A..haha...thích a...thích...anh...bên còn lại...bên còn lại....anh...a... "Tại Hưởng nhả đầu vú bên đây liếm tiếp bên kiaCàng lúc Tại Hưởng càng như chuyển sang bú chứ không còn mút nữa" A.. à...đau...hơi đau a.... "Bị Tại Hưởng bú đến rát Chung Quốc liền lên tiếng , nhưng cậu nhanh chống đem nó chuyển hoá thành khoái cảm khó tả" Anh đang thử xem nó có ra sữa không ? "" Ưm...ư..a.... là nam...làm sao có sữa.... "Chung Quốc nũng nịu vặn vẹo theo nhịp thúc phía dưới của Tại Hưởng" Thử xem..."" ...ư...a..không a......em nói không có...ưm... "Anh bú xong liền ngồi dậy tập trung chuyển động eo mình thao cậuCôn thịt của anh liên tục chui vào trong tiểu huyệt , chỗ nộn thịt cứ mãi ngậm chặt lấy côn thịt của anh Khi lấy ra tiểu huyệt đã khép nhanh lại , nên khi cự vật đi vào nó không kịp co dãn hơi tạo ra lực cản điều này làm Tại Hưởng thích nhất Tại Hưởng thúc vào từng cú rất mạnh và nhanh , dường như trời giáng vào tiểu huyệt làm Chung Quốc hoàn toàn quên mất mọi thứ , ngửa cổ rên rĩ làm nước bọt chảy tràn
Ai Cập gần 3000 năm đất được các vị thần chúc phúc, dồi dào tài nguyên về người và của, quanh năm mưa thuận gió hoà, sông Nin dâng lên cùng tôm cá, con người hiền hậu giàu lòng vị tha và luôn sẵn sàng giúp đỡ những kẻ khốn có thật là như vậy không?– Ha…ha…ah…ahh…Trong căn phòng tối ngập tràn ánh trăng là hình bóng phản chiếu của một thiếu niên, ánh sáng yếu ớt đổ dài lên tấm lưng, cơ thể trong ánh sáng mờ càng thêm yêu mị bởi những giọt mồ hôi lấp loáng, tiếng rên rỉ si mê hoà cùng nhịp thở dốc, thiếu niên ngồi trên người gã đàn ông không ngừng đưa đẩy hông mình, cười thích thú “Ngài mệt sao? Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà, ta vẫn còn muốn nhiều hơn… nhiều hơn nữa…”. Giọng nói lả lơi khản đặc nỉ non trên thân thể gã đàn ông.“Chậm… chậm đã…”. Đưa tay giữ lấy hai cổ tay nhỏ đang chống trên người mình gã kéo thiếu niên ôm vào lòng, điên cuồng ra vào “Yêu nghiệt…ngươi đúng là yêu nghiệt… Khốn kiếp!”. Áp chế thiếu niên dưới thân không ngừng đưa đẩy, nuốt trọn mọi thanh âm rên rỉ sung sướng của thiếu niên, sức lực mạnh mẽ ập đến như muốn nghiền nát cậu khiến đôi tay vươn tới kéo mạnh tấm rèm mỏng manh xuống, xé Trông ngươi chơi rất vui ha?“Cái gì?!”. Gã đàn ông kinh ngạc ngẩng đầu lên, quát “Ngươi là ai? Làm thế nào ngươi vào được đây hả?”.“Thô lỗ quá đấy, câu đó phải do ta nói mới đúng”. Bước xuống từ ban công ngập ánh trăng, những ngọn gió phiêu đãng làm mái tóc vàng lay động, một đôi mắt xanh thẳm đầy ý cười cùng giọng điệu khinh thường “Ngài có thể đừng tuỳ tiện mang nô lệ của ta đi trong khi ta bận bù đầu được không? Ngoài ta và người đặc biệt’ thì hắn sẽ cắn chết bất kì ai dám đè hắn xuống đấy”.– Ngươi nói cái…!!“Sỗ sàng quá, Hikaru”. Giọng nói khàn đặc vang lên, lạnh lẽo nhưng phóng túng cùng tiếng cười âm trầm “Cứ mỗi lần ta sắp được ăn no là ngươi lập tức xuất hiện phá đám. Ngươi muốn ta nhịn đến chết ư?”. Trong ánh trăng mờ ảo thiếu niên chống hai tay ngồi dậy, nét cười câu dẫn tiến sát lại gương mặt của gã đàn ông “Ngài làm sao vậy? Sao lại im lặng rồi? Không phải ngài sướng đến chết đấy chứ…”.Toàn thân gã đàn ông run lên khe khẽ, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán còn thiếu niên bên cạnh như chẳng hay biết gì còn dang rộng tay ôm lấy gã, khiến nơi đó đâm sâu hơn làm cậu thốt lên tiếng rên lớn, cả người run lên bần bật.– Ah… tuyệt… nó…hư…sâu quá…“… Haizz…”. Hikaru đỡ trán thở dài một hơi, giọng bình thản nói “Xong chưa? Nửa tiếng nửa lính gác đổi phiên trực là phát hiện ra ngay, lúc đó chúng ta không rời đi kịp đâu”.– … Ha ha… biết mà…Sắc mặt của gã đàn ông càng lúc càng tốt, thiếu niên lưu luyến để lại trên trán gã một nụ hôn cùng ý cười lạnh lẽo “Ngủ ngon nhé, đức ngài của ta”.Xoẹt!Âm thanh bén ngọt cứa vào da thịt, thân thể to lớn của gã đàn ông bị thiếu niên đẩy nhẹ ngã ngửa về sau kéo theo côn thịt ấm nóng cùng chất dịch bắn thẳng lên khắp người thiếu niên.“… Ha, chết đến nơi vẫn ra được chừng này, đúng là gã dâm loạn…”. Thiếu niên cất tiếng cười khúc khính, những ngón tay giơ lên chạm vào thứ tinh dịch trắng đục ấy, cười cợt với Hikaru “Này, trông ta thế nào, chủ nhân?”.Soạt!Một tấm rèm được ném lên người thiếu niên.“Trở về ta sẽ tính sổ với ngươi”. Hikaru ôm lấy thiếu niên bế cậu lên bằng hai tay, hương rượu thoang thoảng khiến cậu cau mày “Ngươi dùng thuốc?”.Đôi mắt đỏ thẫm loé lên tia sáng “Gã đó ép ta”.“Khốn kiếp!”. Mắng lên đầy tức tối, Hikaru bế người nhảy lên bệ ban công, gió cùng ánh trăng phủ lên người cậu, đôi mắt xanh thẳm suy tư nhìn thành phố này “Mong rằng sau khi kẻ này chết thì số thuốc phiện ở đây sẽ không được thu mua”.Thiếu niên rướn mặt lên thì thầm vào tai Hikaru.– Về nhanh đi, ta muốn ngươi.“Ngậm mồm vào cho ta, Yami!”. Hikaru phát cáu nghiến răng, chân dậm nhảy lao vào không trung “Trở về ta sẽ rửa sạch ngươi… Toàn bộ!”.Tiếng cười âm trầm khẽ khàng trong bóng tối, thân ảnh đen khuất vào màn đêm, báo hiệu cho một trận hỗn loạn cùng tin tức về cái chết của một tay buôn nô lệ khét tiếng.**************************– Này, ngươi đã nghe gì chưa? Ông chủ nô lệ ở thành phố bên cạnh bị giết rồi đấy.– Ờ, ta nghe rồi. Hình như là bị giết trong lúc đang đùa giỡn với nô lệ của mình.– Hm? Nhưng ta nghe bảo không hề có nô lệ nào trong phòng hắn ta mà!“Chắc chắn là đã bị sát nhân cưỡm đi rồi, hoặc là bị thủ tiêu”. Hai gã vừa bàn tán sôi nổi vừa mở cửa bước ra bồn tắm lộ thiên “Ngay cả cận vệ cũng không thấy ai ra vào thì chỉ có thể bị tên sát nhân đó mang đi…”.– Ahhhh! Chậm… chậm đã… chỗ đó…gư!Hai gã thương nhân thót tim trợn to mắt hơi nước nóng mờ đục, thân ảnh thiếu niên bị đè xuống thành bồn tắm, nước da trắng óng ánh nước khiêu khích dị thường, hông bị người sau lưng giữ chặt hết kéo vào rồi lại đẩy ra.– Ca…– Cái…“Hở? À, là hai vị sao?”. Người sau lưng vuốt ngược mái tóc vàng của mình lên, đôi mắt xanh thẳm cười cười “Xin lỗi đã làm phiền nhưng ta mới tìm thấy được nô lệ của mình, đây chỉ là chút trừng phạt nhỏ đối với thứ nô lệ dâm đãng này thôi”. Cậu kéo thiếu niên ngồi dậy đối diện với mình, chôn sâu hơn vào trong cái hang ấm nóng kia, cười lịch thiệp “Hai vị cứ tự nhiên, ta không ngại để người khác thấy đâu”.“À… chắc… chắc không đâu…”. Một trong hai người đỏ mặt xua xua tay rồi lôi kéo kẻ kia cùng mình rời đi.– Đó là cậu thương nhân trẻ ngoại quốc mới đến đây mấy ngày trước đúng không?– Phải phải, thấy hắn thì lượn nhanh, ở lại lâu chúng ta sẽ bị ức chết đấy!“Ha…ha ha…”. Gục đầu lên vai Hikaru bật cười đến run rẩy cả người, Yami liếc mắt thông cảm “Không thể trách bọn họ được, không chỉ ta mà ngươi cũng thuộc loại câu dẫn người khác đấy, Hikaru”.“Im miệng, Yami chết tiệt!”. Hikaru thở dốc nâng mặt lên, lạnh lùng nhìn vào mắt người đối diện “Tan hết thuốc chưa hả? Hết rồi thì cho ta rút ra nhanh”.“Ngươi không thấy sướng sao? Biết bao nhiêu kẻ muốn được chết khi ở bên trong ta đấy”. Quàng hai tay quanh cổ Hikaru, đôi chân kẹp lấy hông của cậu, Yami cười cao ngạo nói “Ngươi là kẻ duy nhất còn sống sau khi đã tiến vào nơi này đấy, nên lấy làm vinh hạnh đi”.Nở một nụ cười tức giận cùng gân xanh chạy rần rần bên trán, Hikaru tóm hai chân Yami kéo ra khỏi người mình “Vậy hả? Ta cảm thấy may mắn cũng đúng, thà chơi ngươi đến cao trào còn hơn để ngươi đem tinh dịch ra bên trong ta, ta không dám nhận ân huệ ấy đâu”.Yami nở nụ cười thích thú, bên trong ép côn thịt của Hikaru lại khiến cậu ta phát hoảng “Yami, ngươi!”.“Cứ ra đi”. Yami buông lời nói mời gọi, trước ánh mắt tức tối của Hikaru cậu biết rõ người ở thế thượng phong chính là cậu, rằng cậu đã làm chủ trong tình huống này “Cho đến khi ta tìm được người thoả mãn khao khát của ta, ngươi sẽ là món đồ chơi để ta đùa giỡn nhé, chủ nhân đáng kính”.Hikaru nghiến răng nhịn xuống “Ta thực sự sẽ chơi ngươi đến chết đấy!”.Yami nheo mắt lại, ôm lấy Hikaru “Cứ thử đi, ta sẽ lôi ngươi theo xuống tận cùng địa ngục”.Một nụ cười mỉm nở ra trên gương mặt tuấn tú của Hikaru, Yami bất giác buông tay để cậu ta tách khỏi mình, lạnh lùng nhìn “Ngươi lại thay đổi”.“Ta không muốn cùng ngươi đi quá đà, Yami”. Hikaru chống tay ngồi lên thành bồn tắm, thử dài nói “Ta đã bảo rồi, ngươi có thể phóng túng chơi đùa tuỳ thích nhưng chỉ có một người ngươi không thể bỏ mặc, phải vì người đó mà sống sót”.“Hm… ý ngươi là về người đặc biệt’ của ta sao?”. Yami nhếch miệng khinh thường nhìn Hikaru “Ta không quan tâm đó là kẻ nào, người đặc biệt’ của ta sẽ do chính tay ta chọn, ta không chấp nhận bị cái gọi là vận mệnh ràng buộc đâu, ngươi hiểu rõ điều đó, Hikaru. Ta không cần nữ nhân yếu đuối!”.“Yami…”. Hikaru đưa tay lên gãi đầu bối rối, đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ thẫm của Yami “Ngươi không thể chạy trốn được người đó, Yami. Đó chính là vận mệnh mà các vị kia đã tiên đoán cho ngươi, cho dù ngươi không chấp nhận đi nữa”.– Câm trừng mắt nhìn Hikaru đầy giận dữ “Kẻ đó là một linh hồn yếu đuối, ngươi không hiểu hả, Hikaru?”. Cậu đi đến tóm lấy vai Hikaru lắc mạnh, nghiến răng quát “Ta không cần kẻ yếu đuối bên cạnh. Ta cần sức mạnh để giết tất cả những kẻ làm ô uế vùng đất này, một kẻ yếu đuối chỉ là thứ cản đường. Hikaru, nếu ngươi không có tài năng thì ta đã giết ngươi từ lâu rồi. Xem lại những lời ngươi vừa nói đi!”.– … Thật nóng tóm lấy cổ tay của Yami, nghiêm mặt lại “Yami, ngươi ghét kẻ yếu đuối nhưng ngươi đừng quên nên không có thứ thuốc phiện đó ngươi tuyệt đối không có đủ sức mạnh để giết chết những kẻ to lớn hơn ngươi”. Cậu dồn sức vào bàn tay “Cánh tay của ngươi không đủ sức để vung kiếm đâu”.Bốp!!Sau khi tống vào mặt Hikaru một đấm Yami tức tối bỏ đi cùng y phục của mình, mặc kệ Hikaru bất tỉnh nhân không cần người đặc biệt’…ta không cần kẻ yếu…Yami nghiến răng phẫn nộ trước những lời tiên đoán hoang đường Nếu như người đặc biệt’ của ta là kẻ yếu đuối thì ta sẽ dùng chính đôi tay này khiến hắn sống không bằng chết!**************************Thủ Phủ Tebe, trung tâm thương mại bậc nhất của Ai phú và nhộn nhịp với vô số các mặt hàng từ mọi vùng đất đều được đưa về đây buôn bán, dòng người chen vai nhau như trẩy hội để thu mua những món hàng đẹp mắt nhất, ưng ý cả nô lệ.– Oi oi oi! Nhìn kìa! Da trắng đó!– Trông nhỏ con thật đấy, có đúng là 16 tuổi không vậy?– Nhìn ngon mắt quá!“Các vị, thưởng lãm miễn phí, chủ nhân của ta vô cùng hào phóng trong việc này. Nhưng mà…”. Gã đàn ông cao to đứng ngay bên cạnh lồng gỗ khảng khái nói to, đi đến nắm tóc nô lệ kéo mặt lên cho tất cả cùng chiêm ngưỡng “Bất kì vị nào muốn mua vui với nó thì phải chi kha khá tiền đấy, và không phải lúc nào chủ nhân của ta cũng phóng khoáng thả nô lệ xinh đẹp này ra cho các vị thưởng thức đâu”.Gương mặt nhỏ nhắn phối cùng cơ thể mảnh mai, nước da trắng hồng không có lấy một vết sẹo nào nhìn mềm mịn thích mắt, khuôn ngực phập phồng cùng hai điểm anh đào hồng nhuận, chiếc eo nhỏ bé ấy tựa hồ chỉ cần dùng lực quá mạnh sẽ bẻ gãy nó làm đôi, dưới ánh nắng nóng từng giọt mồ hôi trượt dài qua từng đường nét thân thể càng thiêu đốt ánh mắt người lệ kia chẳng khác nào một con thú nhỏ xinh đẹp được đem ra trưng bày cho một đàn ôm cổ Hikaru, cả người hoàn toàn dựa vào cậu ta, đôi mắt đỏ thẫm hững hờ nhìn quảng trường đang náo loạn vì nô lệ kia.“Nô lệ của ngươi đúng là xinh đẹp thật đấy, Hikaru-dono”. Gã đàn ông tóc trắng với những vết sẹo dài ghê rợn trên mặt nâng ly rượu lên hướng về phía Hikaru “Mà không chỉ nô lệ, ngài đây trong mắt những người chọn hàng như ta cũng là cực phẩm”. Đáy mắt loé lên tia sáng khi lướt nhìn khắp người của Hikaru.“Ngài đúng là khéo đùa, ta chẳng qua cũng chỉ là con người, nào dám nhận mình ngang hàng với nô lệ xinh đẹp dưới quảng trường kia của ngài chứ, Bakura-dono”. Hikaru dùng ly rượu che đi nụ cười khúc khích của mình, liếc nhìn xuống quảng trường “Nhưng không phải hơi đáng tiếc sao? Một nô lệ có cơ thể xinh đẹp như vậy lại đem cho lũ tầm thường chạm vào thì có chút…”.“Là nó mong muốn được như vậy”. Bakura cười thích thú chống cằm nhìn xuống “Đêm qua nó lén vào bếp trộm thức ăn đem cho lũ ăn xin, bị thuộc hạ của ta tóm được. Ta đã cho nó chọn hình phạt, nó đã bảo nó chấp nhận mọi hình phạt thế nên ta cho nó hình phạt nhẹ nhàng nhất – làm đồ chơi cho lũ người hạ đẳng một ngày”.Hikaru nhếch miệng tỏ ra khá hứng thú “Nghe thú vị đấy, chắc ta cũng nên chiêm ngưỡng cách dạy dỗ nô lệ của ngài để có gì còn trở về dạy lại cho nô lệ xinh đẹp của ta nữa chứ”. Vừa nói vừa ôm hông Yami trước ánh nhìn dò xét của Bakura.– Nào nào nào! Các vị khách của ta! Phần hay nhất đến liền đây!!Gã đàn ông cao to nâng cằm nô lệ xinh đẹp lên, đưa tay giựt ra băng vải trắng, đôi mắt của nô lệ từ từ mở ra, đám đông đang náo loạn vì tò mò đột nhiên im bặt, đứng chết lặng tại mở to mắt kinh đôi mắt màu tín sáng ngời, ánh nhìn trong veo sợ hãi đối diện với mọi người, thiếu niên đó ngẩng đầu nhìn xung quanh như đang tìm gì đó, ngay khi ánh mắt nhìn đến chỗ Bakura lập tức mím môi cúi mặt xuống, run rẩy.– Yaaa! Mắt tím kìa!!– Khốn kiếp! Quá đẹp!!– Ta mua! Ra giá đi!! Ta muốn chơi đùa với nó!!!Đám đông điên cuồng xông tới hỏi gió, hệt như những con thú đói khát nhìn thấy miếng mồi ngon trước mặt. Thiếu niên sợ hãi đến rơi lệ nhưng vẫn cắn môi không phát ra bất kì âm thanh nào.“Hô hô, mới vậy đã doạ nó phát khóc rồi”. Bakura vui sướng cười ra tiếng, búng ngón tay ra hiệu cho tên thuộc hạ sau lưng, gã liền gật đầu cầm cung tên bắn một phát xuống góc đài gỗ giữa quảng là ám hiệu!Yami nhìn chằm chằm diễn biến dưới đó.– Này, Bakura-dono, ngài thực sự để bọn người thô bỉ đó chơi nô lệ của ngài tại đây sao?Một gã cao to bụng phệ bước lên, dúi vào tay gã trông coi một túi tiền nặng rồi tiến tới chỗ nô lệ đó, không chỉ đôi mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống thiếu niên mà miệng cũng bắt đầu chảy dãi.– Hikaru-dono đừng lo, nơi này không thiếu những khung cảnh như loảng xoảng của những sợi xích sắt va vào nhau, mảnh vải duy nhất che đậy bên dưới thiếu niên bị xé bỏ làm lộ ra bích huyệt hồng phấn mê người, đôi tay bị kéo mạnh cọ xát với còng sắt rỉ máu tươi, đôi chân bị đè ra hai bên để cho thứ thô to của gã đàn ông tiến vào, đám đông điên cuồng gào thét cổ vũ.– Chuyến đi này đúng là khiến ta được mở rộng tầm mắt, tay và cổ chân, ngay cả bên dưới đang không ngừng rỉ máu, nhũ hoa bị cấu véo đến sưng đỏ, những nơi bị gã tóm chặt đều để lại vô số vết bầm tím vậy mà thiếu niên mắt tím ấy ngoài những giọt lệ ra tuyệt đối không hé răng thốt ra bất kì tiếng rên rỉ nào, và điều đó chỉ càng khiến gã đàn ông kia điên cuồng vùi dập bên trong cậu.– À đúng rồi. Chỗ ta có một loại thuốc rất thích hợp để gia tăng ham muốn trong việc quan hệ, ngài có hứng thú không?Đám đông đột nhiên reo hò kích động khiến Hikaru nhìn thể nhỏ bé trắng hồng phủ đầy tinh dịch, vết máu đỏ tươi và vết bầm tím chi chít, bích huyệt bên dưới không ngừng rỉ ra những dòng chảy trắng pha lẫn sắc đỏ tươi nhức mắt, gương mặt khả ái ấy còn chìm trong mê man, đôi môi anh đào đã bị cắn đến bật máu vậy mà đôi mắt tím sắc ấy vẫn sáng ngời như vậy, chằm chằm nhìn về phía Bakura như đang chờ đợi điều gì cười cười “Ta nghĩ là mình biết loại thuốc ấy, Bakura-dono. Hay chúng ta làm một cuộc giao dịch nhé?”.Bakura quay sang cười với Hikaru, búng tay ra hiệu cho thuộc hạ, gã nghe lời tiến lên hướng xuống chỗ đài gỗ bắn mũi tên thứ hai.– Nào! Vị khách thứ hai là ai nào! Chủ nhân ta nóng lòng muốn được thưởng thức tiếp đấy!!Yami vẫn nhìn không chớp những tiếng kích động điên cuồng của đám đông Yami lại chẳng thể nghe thấy bất kì thanh âm nào, kể cả những lời Hikaru ngay bên cạnh đã nói cậu cũng không thể nghe lọt. Trong mắt cậu, trong tâm trí cậu… chỉ có đôi mắt màu tím sáng ngời kệ bị chà đạp, bị vùi dập không thương tiếc thì trong đôi mắt màu tím sáng ngời đó vẫn không hề mất đi hi vọng.– Yami, bình tĩnh khẽ giật mình, Hikaru đang ôm lấy hông cậu, kéo cậu vào gần mình hơn để che chắn “Sắc mặt ngươi nãy giờ trông lạnh quá rồi, Bakura sẽ nghi ngờ nếu thấy ngay đấy. Hạ hoả đi, ta biết ngươi lo lắng cho thiếu niên kia mà”.Ta? Lo lắng ư? Cho một nô lệ không hề quen biết?Lúc này Yami mới nhận ra lòng bàn tay cậu đã đổ mồ hôi dưới quảng trường kia, thiếu niên mắt tím đã bất tỉnh vì mất quá nhiều máu.**************************Đêm xuống, hơi lạnh len lỏi qua các khe hở của chuồng ngựa ùa tấm vải mỏng thiếu niên nằm sấp khẽ run rẩy, hơi thở yếu ớt đứt quãng, những ngón tay run lên như muốn cử động lại không thể như ý, đôi mắt hé mở nhìn xung quanh tìm kiếm gì đó.– Chẳng có gì để sưởi ấm cơ thể ngươi nói âm trầm vang lên từ phía cửa khiến thiếu niên cố sức xoay mặt sang, ngước màn đêm tăm tối chỉ có duy nhất hai đốm sáng màu đỏ tà mị nhìn về phía thiếu niên mắt tím, ánh trăng mờ soi lên một nửa nụ cười lạnh lẽo của người đó.– Hm? Ngươi không nói chuyện được sao?Người đó đi đến bên cạnh khuỵu hai chân xuống, nhăn mày “Mùi máu nồng thật. Bọn này đúng là mất hết tính người rồi”. Lấy một tấm vải lớn ra bọc quanh người thiếu niên mắt tím lại “Tên ta là Yami, ta sẽ không làm hại ngươi, giao cơ thể ngươi cho ta”.Thiếu niên mắt tím dù có muốn vùng thoát cũng không có khả năng, đành để mặc cho người tên Yami này dẫn mình cũng được… mình… mình muốn ngủ… một lát………………………“Ta nói này, Yami”. Chân mày Hikaru giật giật, vừa đỡ trân vừa méo miệng nói “Ta phải nhắc nhở bao nhiêu lần ngươi mới thôi cái việc thích tự làm theo ý mình đây hả? Ngươi mau giải thích cho ta về người đó đi!”. Vừa nói vừa chỉ vào thiếu niên toàn thân đầy thương tích trên giường mình.“… Ta thấy người sắp chết thì cứu, thế thôi”. Yami tỉnh bơ đáp, ngồi bên cạnh thiếu niên đó thuận tay ném đi cái khăn thấm đầy máu, lấy cái khăn sạch khác tiếp tục lau cho thiếu niên đang mê man thở dài Giải thích ngắn gọn đấy, trời ạ…– Thế vết thương thế nào rồi?Hikaru đi đến bên giường thuận tay cầm chén thuốc nước lên, nâng thiếu niên dậy tựa vào người mình cẩn thận đút từng muỗng thuốc trong khi Yami lau nốt cổ tay và cổ chân đầy máu “Mất máu quá nhiều, bị bỏ đói và… có dấu hiệu đã uống thuốc phiện”.“Cái gì?”. Hikaru kinh ngạc suýt làm đổ muỗng thuốc, nhìn thiếu niên trong lòng “Không thể nào! Rõ ràng lúc sáng ta thấy ánh mắt của người này rất minh mẫn, không phải ánh mắt lờ đờ của người nghiện thuốc. Yami, ngươi có chắc không vậy?”.“Ta khá chắc chắn, có lẽ cơ thể của người này đã quen với thuốc phiện rồi”. Yami băng bó xong cổ tay và cổ chân lại dời mắt xuống bên dưới, nhìn chằm nhận thấy sự im lặng dị thường liền ngẩng lên, đen mặt “Này, Yami, đừng có giở trò tuỳ hứng với bệnh nhân dùm ta. Cơ thể người này đã đến cực hạn rồi đó”.– Yên tâm, ta biết kiềm đưa một ngón tay xuống chậm rãi lần mò trong bích huyệt sưng đỏ kia, sự ấm nóng và ẩm ướt khiến cậu cau mày, nhét thêm một ngón tay vào nới rộng miệng bích huyệt thêm một chút dòng chất lỏng trắng đục hoà lẫn cả máu chậm rãi chảy ra khiến Hikaru tối sầm như vậy, để lâu trong bụng sẽ rất khó chịu…“Ở tư thế này không thể lấy ra hết được, phải chờ người này tỉnh lại”. Yami lấy tay ra, thu dọn sạch sẽ rồi ôm chậu khăn máu lên “Hikaru, nhờ ngươi trông chừng người đó đêm nay”.Hikaru cau mày “Yami, đừng có làm bậy giờ này..“Yên tâm”. Yami nhếch miệng thành nụ cười cao ngạo “Ta chỉ đi luyện tập cách cầm dao thôi, không đi lấy mạng tên súc vật tóc trắng đó đâu”. Xoay lưng rời khỏi lo lắng nhìn theo rồi lại nhìn thiếu niên trong tay “Yami, hôm nay ngươi kì lạ hơn mọi ngày… Là vì người này đúng không?”. Cậu đưa tay lên chạm vào đôi mắt đang nhắm nghiền tím… một đôi mắt màu tím…Yami, từ phản ứng của ngươi không lẽ thiếu niên này chính là người đó sao?Người đặc biệt’ của ngươi…Phập!!!Mũi dao sắc bén đâm thẳng vào cột đá đến phân nửa, khắp hậu viên đầy những cây dao nhỏ ghim khắp nơi, Yami khuỵu xuống giữa chúng, mồ hôi và nước mắt hoà vào nhau.– … Không thể nhầm được…“Vận mệnh đã ấn định, ngài không thể chạy trốn được đâu, chủ nhân của ta”.– Vì sao… vì sao lại là lúc này…“Giây phút ngài nhìn thấy người đó, ngài không thể trói bỏ được nữa”.– Tại sao… lại là một người như vậy chứ?“Chỉ cần một ánh mắt thôi, ngài nhất định sẽ nhận ra, và sợi dây vận mệnh sẽ trở thành xiềng xích vĩnh hằng”.Yami chống hai tay xuống đất, nước mắt tuôn đớn của người đó, kí ức của người đó, tất cả đều kết lại thành thứ cảm xúc mãnh liệt trong đôi mắt ấy…Là hi vọng, là ý chí mạnh mẽ và sáng ngời mặc cho bản thân đang bị chà đạp thống khổ…Là quật cường chống đỡ trước bao lời lẽ tàn độc chỉ xem bản thân như món đồ chơi của những kẻ kia…“Nếu người đặc biệt’ của ta là một kẻ yếu đuối thì ta sẽ dùng chính đôi tay này khiến hắn sống không bằng chết!”.Trong thế giới này những kẻ yếu đuối chỉ có thể làm mồi cho những tên buôn nô lệ, làm món đồ chơi thử thuốc và thoả mãn ham muốn xác thịt của cho dù là vậy….– … Không thể…Yami nghiến răng đau đớn “Ta không thể… giết người đó được…”.Đôi mắt sáng ngời sắc tím ấy, ta chỉ muốn được ngắm nhìn nó mãi mãi…– Ha ha ha ha ha ha!!!!!!Yami ngước đầu lên, bật cười điên không thể giết người đó…ta không thể…Lúc đó, tại quảng trường kia ta đã muốn dùng phi đao giết thiếu niên ấy, giúp y được giải thoát khỏi chốn địa ngục này nhưng giây phút đôi mắt tím ngập nước ấy mở ra, ta đã không thể xuống tay…Người đặc biệt’… thiếu niên ấy là người đặc biệt’ của ta…Yami bật đó quá yếu đuôi? Không phải!Cho dù là ta thì trong tình trạng đó vẫn sẽ phát điên lên nhưng người đó vẫn chịu đựng tất cả, nhìn tất cả và giữ vững ý chí của ngã ra đất, cơ thể mệt cuộc…ai mới là kẻ yếu đuối đây, hỡi vận mệnh của ta?**************************– Ư…Thiếu niên chậm rãi mở đôi mắt tím của mình ra, trước mặt chính là một căn phòng xa lạ nhưng đẹp đẽ khiến cậu ngẩn người.“Tỉnh rồi thì há miệng ra”. Một bàn tay đưa qua nhét vào miệng cậu một quả nho chín mọng nước, thứ nước quả ngọt dịu chảy vào miệng khiến cậu có chút ngỡ ngàng, cử động cần cổ cứng đờ nhìn sang.– Hm? Muốn ăn thêm không?Đó là một người con trai tuấn mỹ vô cùng, nước da có chút rám nắng, mọi đường nét cơ thể đều toát lên sự tà mị dụ dỗ ánh mắt, nét cười cao ngạo có chút lạnh lẽo nhưng giọng nói nhu hoà kia khiến cậu yên tâm, đôi mắt đỏ thẫm nheo nheo ý cười.– Còn nhớ tên ta không?– … Ya…mi…“Giỏi lắm”. Yami cười hài lòng đút cho thiếu niên ấy thêm một quả nho nữa “Đừng nghĩ ngợi cũng đừng hỏi gì cả, ở đây ta sẽ đảm bảo an toàn cho ngươi”.Ánh nhìn trong veo ấy ngạc nhìn Yami rồi cụp xuống, chậm rãi dâng lên nét ngượng ngùng ấm tay đút quả nho xong vẫn không thu lại, chậm rãi chạm nhẹ vào đôi môi anh đào ấy khiến thiếu niên có chút giật mình, ngơ ngác ngẩn lên nhìn diện trước ánh nhìn trong sạch ấy tâm Yami khẽ động.– Sáng sớm đã trêu ghẹo người ta rồi, ngươi nên đợi vết thương của cậu ta lành hẳn đi vào cắt ngang bầu không khí ám muội này ngay khi vừa tắm xong, để Yami ở một mình đúng là quá nguy hiểm nên cậu còn chưa kịp mặc quần áo, chỉ quấn khăn chạy qua kiểm tra mà suýt không cứu kịp rồi.“Ta biết rõ giới hạn của cậu ta, Hikaru”. Yami mặt mày lạnh lẽo trừng mắt nhìn Hikaru, ánh nhìn lướt xuống dưới “Vừa tắm xong đã vội vã chạy qua đây, ngươi cũng dồi dào tinh lực thật”.Không chỉ thiếu niên mắt tím đỏ bừng mặt mà Hikaru cũng đỏ mặt gào lên “Còn không phải tại ngươi cứ canh ta vắng mặt là đi trêu hoa ghẹo nguyệt sao hả?”.Cộc cộc cộc!Hikaru giật mình quay đầu lại, Yami nhanh tay kéo chăn che kín thiếu niên mắt tím.– Ai ngoài đó!– Hikaru-dono, tiểu nhân nhận lệnh của Bakura-sama đi lùng bắt nô lệ mắt tím, tối qua có người lẻn vào phủ dẫn nó đi mất đánh mắt ra hiệu cho Yami, Yami hiểu ý rời giường trút bớt y phục trên người, chỉ dùng một tấm vải mỏng che đậy bên dưới của đi qua chỗ Yami nghiến răng nhắc nhỏ “Ngươi sửa cái mặt lạnh tanh đó cho ta”.Đôi mắt tím mở to nhìn hai người con trai đẹp hơn người đó sáp lại một chỗ, Yami còn đẩy ngã người tóc vàng lên giường ngay bên cạnh mìnhHikaru lạnh giọng bực bội ra lệnh “Tiến vào đi!”.– Xin phép làm phiền ngài, khi bọn thuộc hạ của Bakura tiến vào đã sửng sốt cả mình, người nô lệ mắt đỏ tuấn mỹ đang đè vị thương nhân xinh đẹp tóc vàng trên giường, cả hai đều chỉ che hờ thân dưới, những giọt nước trượt dài dọc theo đường nét cơ thể càng thiêu đốt ánh mắt.– Chủ nhân à, tại sao lại cho chúng vào? Ta không muốn chúng nhìn điệu lả lơi, nét cười phóng túng, nô lệ mắt đỏ thẫm đưa tay chạm vào má vị chủ nhân tóc vàng xinh đẹp đang đỏ mặt của mình, vừa trêu ghẹo vừa liếc nhìn bọn tay chân ngoài cửa, tay kia vòng ra sau trườn lên tấm lưng trắng của chủ ực!Tiếng nuốt nước bọt vô thức phát ra từ chỗ chúng khiến Hikaru đen mặt quay phắt lại “Ta vừa nghe thấy tiếng gì đó thì phải. Ha ha, là hạng tầm thường theo chân chủ lại dám cùng ta nảy sinh ý đồ, các ngươi cũng to gan đấy”. Cậu bước xuống giường vơ lấy một tấm vải che thân, đáy mắt hiện lên sự lạnh lẽo “Người đâu! Gông cổ bọn dân đen này trả về cho Bakura-dono ngay! Đừng để ta đích thân xử lý chúng!!”.– Tuân trong những góc khuất cả chục người lao ra tóm cổ bọn tay sai lại, sau khi quỳ thỉnh an với Hikaru xong lập tức kéo đám tay sai kia rời phòng nhanh chóng an tĩnh lại.“Ta đi mặc quần áo đây, ngươi ở lại tự lo cho bản thân cùng người kia đi”. Hikaru quay sang nhìn Yami lại thấy cậu ta đang gập người run lẩy bẩy, đơ ra một hồi mới hét lên “Khốn kiếp! Ngươi cười cái gì hả?! Ngươi cũng là mỹ nhân trong mắt chúng đó, Yami!!”.“Ta biết rồi…ha ha…”. Yami biết Hikaru bình sinh ghét ai đó sỗ sàng trước mặt cậu ta nên mới giận điên lên như vậy, cậu xua xua tay “Ta sẽ chú ý chiếu cố người đặc biệt’ của mình, ngươi yên tâm”.– … Nếu quá trưa ta không trở lại thì ngươi biết nên làm gì rồi gật đầu, nhìn Hikaru rời khỏi phòng lại kéo chăn lên “Này, ngươi còn thở khôn…”.Thiếu niên mắt tím che môi, cả gương mặt đều đỏ au khác thường, ánh mắt vừa kinh ngạc lại có chút miên man nhìn Yami khiến cậu đờ ra vì ngạc nãy hình như ta đâu có chọc ghẹo gì người này đâu, đúng không?Yami ngần ngại hỏi “Sao ngươi lại đỏ mặt vậy?”.“Do…do hai người đẹp quá, nên là… là…”. Thiếu niên xấu hổ quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn Yami khiến cậu nhìn lại bản thân mới nhớ ra mình chỉ còn mỗi miếng vải mỏng che đậy phía dưới cơ thể.– À, lỗi của xuống giường nhặt áo lên mặc vào, không hề hay biết sau lưng thiếu niên đã quay lại nhìn, đỏ mặt hỏi “Hai…hai vị là tình nhân ạ?”.“Hể? Đâu ra vậy?”. Yami ngạc nhiên quay lại hỏi rồi xua xua tay giải thích “Không phải như ngươi nghĩ đâu, đó là diễn kịch. Diễn kịch đấy. Ta đóng vai là nô lệ trong khi tên đó là chủ nhân… Nói mới nhớ, ta phải làm nô lệ do thua trò oẳn tù tì với hắn, phiền thật”.Thiếu niên chớp chớp mắt ngơ ngác “Hai ngài quyết định thân phận của mình bằng trò oẳn tù tì?”.“Còn khá nhiều thứ nữa nhưng bỏ qua đi, kể chỉ khiến ta bực thêm”. Yami chống hông phất tay đổi chủ đồ, mỉm cười nhìn thiếu niên “Cho ta biết tên ngươi đi”.Thiếu niên có chút ngần ngại nắm tay lại “Yu…Yugi ạ, thưa ngài…”.“Yugi? Tên nghe hay thật”. Yami đi đến đưa tay ra cho Yugi “Nào, ta dẫn ngươi đến chỗ đại phu. Có ta hộ tống thì không ai có thể chạm vào ngươi được đâu”. Nở nụ cười tự ngẩn ngơ nhìn đôi mắt đỏ thẫm ấy, do dự vươn tay ra khẽ chạm vào các ngón tay của nắm lại kéo Yugi vào lòng mình, áo choàng tung lên trùm kín dáng người nhỏ nhắn của Yugi, tay nắm chặt tay dìu Yugi loạng choạng rời khỏi nắm tay này đã là đủ để Yami biết cậu muốn cùng thiếu niên yếu ớt này đi suốt quãng đường chông gai ở tương đường phố nhộn nhịp đông người qua lại nổi bật vóc dáng tà mị của Yami, cậu không chút đắn đo bắt chuyện với người bán hàng, hoà vào câu chuyện của bọn họ, trở thành một phần trong những người tham gia túm tụm lại, rõ ràng là người xa lạ nhưng lại hoà nhập dễ dàng như đó là điều tất nhiên.– Yugi, ngẩn người ra làm gì vậy?Viu…Bộp!Yugi chụp lấy quả lê vàng tươi, ngỡ ngàng nhìn lên Yami đang ngồi trên bậc đá, đôi mắt đỏ thẫm rực rỡ nhìn cậu đầy trìu mến “Ăn đi. Hikaru nói trái cây có các chất dinh dưỡng giúp cơ thể có nhiều chất đề kháng lại độc tố”.“Độc…”. Yugi sửng sốt, môi run rẩy nói “Vì sao… ngài biết tiểu nhân có độc?”.“À, là vì mùi hương”. Yami chỉ vào mũi mình “Từ khi còn nhỏ ta đã tiếp xúc với rất nhiều loại độc, không chỉ cơ thể mà máu của ta cũng có độc, đáng tiếc nó lại không thể kháng cự lại thứ thuốc phiện đang hoành hành khắp nơi trên vương quốc này”. Yami cười nhẹ, trong mắt là nỗi buồn man mác “Ta và Hikaru đi du hành khắp nơi cũng vì lẽ đó”.Yugi sững sờ nhìn Yami rồi nhìn xuống quả lê trong tay mình, giữ chặt.– Vì sao… ngài lại nói cho tiểu nhân nghe… những lời này?Yami hơi ngạc nhiên ngẩn lên “Có gì không được? Ta muốn nói cho ngươi nghe nên ta mới nói, chỉ vậy thôi”.“Ngài… muốn làm vậy sao?”. Yugi mấp máy môi, đôi mắt tím nghi hoặc nhìn thẳng vào mắt đỏ nghiêng đầu gãi má rồi mỉm cười thật tươi “Ừ, ta muốn làm vậy nên ta đã làm rồi đó”.Đem những thứ có thể nói đều nói cho ngươi nghe, không quan tâm ngươi có hiểu hay không, không quan tâm ngươi có nói cho người khác hay không, ta chỉ đơn thuần muốn để ngươi biết tất cả mà thôi.– Này nhóc mắt đỏ, ta hỏi thăm được nhà đại phu có thể giúp bạn ngươi kiểm tra thương thế rồi! Ông ta từng chữa cho những nô lệ từng bị vậy đó!“Thật ư? Quá tốt!”. Yami xoay lại phóng tới chỗ người vừa gọi mình bắt đầu xem người đó vẽ bản nhìn người con trai tuấn mỹ đó, vô thức ôm quả lê áp vào lồng lâu rồi… đã có ai nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng ấy chưa?Một con người dịu dàng như vậy…ta…ta…– Bakura…-sama…**************************“Sáng sớm làm phiền ngài là sự khiếm nhã của ta”. Bakura tay ôm nữ nô lệ yêu kiều tay cầm ly rượu đong đưa, đáy mắt loé lên ý cười nhìn người đứng trước mặt mình “Ta cũng hiểu được vì sao tay sai của ta lại có hành động vô lễ như vậy, điều đó rất đơn giản và đúng đắn”.Nét cười nhếch cao lên.– Bởi vì ngài quá đẹp, Hikaru-dono.“Ngài vẫn thích nói đùa như vậy”. Hikaru đưa tay từ chối rượu thịt do người hầu của Bakura dâng lên, đôi mắt xanh thẳm lạnh lẽo cùng nụ cười vô hồn “Ta vốn đã nghĩ chúng ta sẽ có mối quan hệ hợp tác tốt đẹp nhưng xem ra tay chân của ngài chẳng hiểu lý lẽ tí nào, chúng chẳng biết cách tôn trọng khách quý gì cả”.“… Ha ha ha… Quả thật đúng là như vậy!”. Bakura đẩy ngã nữ nô lệ ra sàn, quăng đi ky rượu bước đến nâng cằm Hikaru lên “Một viên ngọc xinh đẹp như vậy, còn là một thương nhân nữa chứ, chắc chắn sẽ có giá trị liên thành cao gấp mấy lần bọn nô lệ thấp hèn trong chuồng”.Hikaru lạnh lùng gạt phăng tay hắn “Ngươi muốn cái…!!”. Cậu đột nhiên biến sắc, toàn thân khựng thể ta…– Ngài rất may mắn vì là người đầu tiên được nếm thử loại thuốc phiện mới do ta điều chế ra quay người đi đến chỗ chậu than củi lấy ra từ dưới khe đáy một gói giấy “Đây là loại dùng để đốt, liều lượng của nó cao gấp 5 lần thuốc bột pha trong rượu được giao dịch bên ngoài”.Cao gấp 5 lần?!Đầu Hikaru bắt đầu choáng khiến cậu lảo đảo ngã vào tay một gã tay sai khiến cậu giật mình đẩy gã ta tránh xa, thở dốc nhìn Bakura “Quả nhiên muốn tiếp cận ngươi thì không thể không chuẩn bị tinh thần được”.“Ta sẽ xem đó là lời khen”. Bakura cho tất cả tay sai lùi ra xa, hắn đã cử người đi xử đám hộ vệ đang chờ Hikaru bên ngoài rồi, giờ chỉ cần hạ gục mĩ nhân trước mắt nữa là xong nhưng hắn không phải loại chỉ thích cưỡng ép, rút từ hai tay sai hai thanh kiếm ném qua cho Hikaru một thanh, hắn thích thú nói “Nếu chỉ đè ngươi xuống rồi đùa bỡn thì ta thích thấy ngươi quằn quại trong đau đớn và dục hoả thiêu đốt hơn. Chắc chắn đó sẽ là một gương mặt dâm đãng vô cùng”.Hikaru nhặt thanh kiếm lên, cười lạnh “Ngươi đúng là biết cách tiêu khiển đấy, Bakura”.**************************Trong ngôi nhà vị đại phu mà Yami được chỉ đến cậu đi loanh quanh ngó nghiêng mấy cây thuốc giết thời gian trong khi chờ Yugi được đại phu băng bó cẩn thận.– Hm… gần quá trưa rồi mà tên Hikaru kia không đuổi theo, chẳng lẽ…– quay sang, Yugi cả cổ tay và cổ chân đều được thay băng vải sạch sẽ khiến cậu có cảm giác an tâm hơn trước, đưa tay lên xoa đầu Yugi “Nhìn ngươi như vậy khiến ta an tâm rồi, phải chú ý nghỉ ngơi để vết thương mau lành đấy”.Yugi đỏ mặt cúi đầu xuống, cắn môi.“Đừng cắn môi, ngốc nghếch”. Yami nhanh chóng bịt miệng Yugi lại ngăn không cho cậu cắn, đau lòng nói “Ngươi khó chịu chỗ nào thì nói ta biết, ta sẽ sửa, môi ngươi bị rách còn cắn nữa là đứt luôn đấy”. Cậu vuốt nhẹ đôi môi ấy, vừa đau lòng vừa như si mê sắc anh đào mềm mại đó.– Vậy ra ngài là chủ nhân của nô lệ này?Đại phu bước ra hỏi, Yami bỏ tay xuống lắc đầu “Không phải, ta chỉ là một kẻ đi ngang qua thấy cậu ấy sắp chết nên mới cứu thôi. Có vấn đề gì sao?”.– Nếu đã là vậy… Giết nó!!Mấy chục người lao ra từ những chỗ khuất sáng bao vây Yami, cậu kéo Yugi ra sau lưng mình, trừng mắt “Vậy là ý gì hả, đại phu?”.“Đó là nô lệ của ngài Bakura, quả nhiên cả ngươi và người tên Hikaru kia chính là hai kẻ đang thanh trừng những đầu dây giao dịch buôn bán thuốc phiện và nô lệ, tất cả đều nằm trong kế hoạch của ngài”. Đại phu cười khinh thường nhìn Yami “Chỉ dựa vào sức của một thằng nhóc như mi thì đừng hòng thoát khỏi đây, chịu chết đi!!”.– Yyyyaaaaa!!!Yami dần dần nâng lên ý cười lạnh lẽo.– Kẻ phải chết chính là các xoẹt xoẹt xoẹt!!!!!Hàng chục cơ thể bị cắt làm mấy chục khúc thịt văng tung toé, máu tươi nhuộm khắp sân phơi của đại phu, trước đôi mắt kinh hoàng của gã Yami nhếch miệng cười tàn nhẫn, liếm đi dòng máu đang chảy xuống do bị máu bắn lên má “Vị máu dở tệ thế này chẳng khiến ta vui nổi. Này, đại phu, liệu máu của ngươi có thể khiến ta thoả mãn không, thứ ham muốn giết chóc đang kêu gào này?”.– Đừ… Đừng qua đây… đừng có qua đây…Đôi mắt đỏ thẫm dâng lên tia sát ý, chân cất mở to mắt, nghiêng đầu ra sau.– Yugi, ngươi…Yami đổ gục ra đất, tay ôm lỗ thủng bên hông, đôi mắt đỏ thẫm hoang mang nhìn trong tay là một con dao nhỏ, đôi mắt tím sáng ngời như vậy lại hiện diện trên một gương mặt vô sao…Yugi?**************************Xoẹt!“Ư!”. Hikaru lùi lại ôm bả vai bị cắt, không chỉ y phục mà thậm chí cơ thể cậu cũng đang chảy máu, còn lục phủ ngũ tạng thì bị dục hoả thiêu đốt nhưng lý trí cậu lại chìm trong tức giận “Ngươi vừa nói gì? Nô lệ mắt tím của ngươi… là một con nghiện sát thủ?!”.“Đúng vậy. Ta đã mất tận 16 năm để huấn luyện nó đấy!”. Bakura cất cao giọng tự hào, tay quẹt đi những giọt máu trên lưỡi kiếm cho vào miệng “Ăn, uống, quan hệ thậm chí là ngủ và huấn luyện cách chiến đấu… Ta áp dụng thuốc phiện vào tất cả hoạt động sống của nó, đó là kiệt tác của ta. Chỉ cần dùng nó để làm phân tâm kẻ địch thì ta chắc chắn sẽ nắm được phần thắng”. Chĩa kiếm vào mặt Hikaru.– Lần này ta vẫn thắng, và ngươi sẽ là đồ chơi mới của ta!Hắn lao lên tấn công, Hikaru dùng kiếm chống đỡ nhưng lập tức bị hắn gạt bay thanh kiếm, trở tay đè cậu xuống sàn, thanh kiếm được xoay lưỡi cắm xuống cứa một vết sâu vào vai phải Hikaru.– Gư!!!“Cắn răng cố nhịn đau? Sức chịu đựng của ngươi cũng mạnh mẽ ghê đấy”. Bakura xé rách y phục của Hikaru, bàn tay mân mê tấm lưng đẹp không tì vết cùng chiếc hông thon “Tuyệt vời, ta chưa từng nghĩ sẽ gặp một người ngoại quốc. Quả là một món đồ chơi tuyệt đẹp”. Hắn lật người cậu lại, thanh kiếm lần nữa rút ra đâm xuống cứa sâu vào vai trái cậu.– Khụ!!Giữa sắc máu đỏ tươi là sắc vàng kim chói loá, đôi mắt xanh thẳm ướt át cùng nước da trắng tinh tế khiến ham muốn của Bakura bùng nát, khao khát, độc chiếm, chà đạp, sỉ nhục,… Hắn muốn làm tất cả để cơ thể xinh đẹp này in dấu về hắn! Mãi mãi!!– Ngươi sẽ mãi mãi là nô lệ của ta! Mãi mãi thuộc về ta!! Kể cả khi ngươi chết!!! Ngươi!! Nô lệ của ngươi!! Tất cả đều sẽ là của ta mãi mãi!!!– … Không đời nào…Hikaru cất tiếng cười, đôi mắt xanh thẳm nhìn Bakura đầy thương hại như nhìn những kẻ tội nghiệp “Những kẻ được vận mệnh sắp đặt là người đặc biệt’ tuyệt đối không bao giờ làm tổn thương những người đó. Chúng ta sẽ gánh trên người lời nguyền rủa của thần linh, mãi mãi phục tùng một người duy nhất. Cơ thể, linh hồn, trái tim… Tất cả mọi thứ của chúng ta mãi mãi thuộc về người đó”.– Ngươi đang nói cái…Phập!!!“Ta đã nói rồi…”. Hikaru nhìn gương mặt kinh ngạc của Bakura, thấy rõ hắn đang cúi xuống nhìn mũi kiếm đâm xuyên bụng hắn “Tất cả mọi thứ của ta chỉ thuộc về một ngươi duy nhất mà thôi”.Bakura đổ gục sang một bên, sững sờ thiếu niên toàn thân mặc y phục đen cúi đầu ôm Hikaru bế lên, được thuộc hạ hộ tống rời đi.– Toàn bộ nơi này… Đốt sạch cho ta!Hikaru nằm yên trong vòng tay người đó “Yami vẫn chưa xong việc…”.– Đó là người đặc biệt’ của nó, nó phải tự mình giải quyết. Còn ngươi ngoan ngoãn trở về cùng ta, ta sẽ dạy dỗ lại bật cười ôm lấy cổ người đó “Tuân lệnh, quân vương của ta”.**************************– Ngươi còn chờ gì nữa hả! Mau xuống tay giết nó đi! Yugi!!Yugi ngồi trên người Yami, lưỡi dao đưa lên cao lại run rẩy không thể hạ xuống, Yami nghiến răng đau đớn gọi “Yugi…”.– Làm ơn…xin ngài đừng gọi tên tiểu nhân…Gương mặt vô cảm lặng lẽ rơi xuống một hàng lệ, đôi mắt tím ấy vẫn sáng ngời vô cùng nhưng cơ thể kia chắc chắn không nghe theo sự điều khiển của Yugi, hai tay cầm dao đang run lên bần bật.“Tiểu nhân… tiểu nhân đã giết rất nhiều người tốt như ngài… họ đều là những người dịu dàng…”. Yugi gắng gượng nói, nghiến răng “Vậy mà… đã bao nhiêu lần rồi… tại sao… tại sao chỉ riêng ngài… lại khiến tiểu nhân không thể xuống tay chứ?”.Tách… Lách tách…Từng giọt lệ tuôn rơi trên người Yami, Yugi nghiến răng đến bật máu “Tiểu nhân… phải giết ngài vì mệnh lệnh…nhưng tại sao… tại sao việc này… lại đau đớn như thế?”. Yugi khóc thành tiếng nấc “Tiểu nhân… tiểu nhân không muốn giết ngài…không muốn…”.– Yugi!! Giết nó đi!! Hoặc thuốc phiện sẽ giày vò ngươi đến chết!!!Yugi cắn môi, nhắm mắt muốn…ta thật sự…không muốn!Yami đưa một tay lên chạm vào má Yugi, cười dịu dàng.– Ta không sao đâu, Yugi. Bởi vì…cho đến tận bây giờ…ta còn sống… chính là để gặp được ngươi.– Á!!!!!!!Yugi gào lên, đâm mũi dao xuống.– Ta yêu ngươi, người đặc biệt’ của giật mình tỉnh giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.– Ngươi tỉnh thân khoác áo choàng đen uy nghiêm, ánh mắt trầm tĩnh như đáy vực sâu thăm thẳm khiến Hikaru yên tâm nắm lấy bàn tay của người đó, cúi đầu hôn xuống.“Ngươi nên chú ý nghỉ ngơi đi, chuyến hành trình của ngươi và Yami đã kết thúc rồi”. Người đó đưa tay vuốt ve gò má Hikaru, sự ấm áp cùng dịu dàng từ bàn tay đó khiến cậu an tâm cũng khiến cậu nhung … Ngươi đúng là biết cách khiêu khích ta niên tóc vàng tắm mình dưới nắng, đôi mắt xanh thẳm hút hồn, nét cười rạng ngời hệt như ánh dương cùng nước da trắng tinh tế không tì vết làm dậy lên ham muốn của người đàn ông âm trầm tựa bóng đêm kia, chiếc hôn trao nhau là thương nhớ, là sủng ái cùng yêu chiều vô tận.– Ta mỗi năm đều già đi, chỉ có các ngươi là trẻ mãi, thần linh thật thiên tay giữ lấy chiếc eo thon, người đàn ông ấy giữ chặt phía dưới Hikaru, đem toàn bộ dục vọng nhấn sâu vào bên trong cậu khiến cậu kêu lên vì cơn tê dại, lửa tình âm ỉ thiêu đốt đến đánh mất cả lý trí, mặc cho tiếng rên rỉ cùng nước mắt tuôn rơi người đó vẫn giữ chặt lấy cậu, không để cậu có cơ hội vùng thoát.– Ngài…ha… nói lạ thật đấy…Hikaru cố cười xoà giữ lấy cổ tay bên hông mình “Chẳng phải… bọn ta cũng bị…ư… nguyền rủa sao…”. Xoay người ôm lấy cổ của người đàn ông đó, Hikaru bật cười khanh khách “Ha ha…không thể già…không thể chết…không thể phản bội… cả đời đồng sinh… đồng tử…gư… chẳng phải đó…ha… là mong muốn của các… các ngài sao?”. Cậu ngước cổ lên cắn vào tai người đó, thì thào.– Đến chết… cũng không chia lìa………………………Yugi mở mắt ra, cậu ở trong một căn phòng nguy nga tráng lệ vô cùng, xung quanh là những sắc màu tươi sáng đẹp đẽ, và…– Không ngờ ngươi lại chọn cách tự sát để không phải bị thuốc phiện giày vò ngồi bên cạnh giường nói, Yugi chớp chớp mắt ngồi dậy chạm tay vào chỗ bụng của mình “… Không có… tiểu nhân rõ ràng đã tự đâm mình… vì sao?”.“Bởi vì ta và ngươi là người đặc biệt’ của bọn họ”. Hikaru vươn tay ra sau kéo lưng áo lên, để lộ một cái bớt hình con mắt “Giây phút trái tim ngươi rung động vì ánh mắt của họ ngươi đã trở thành người đặc biệt’, ngươi cũng như ta thôi. Chúng ta không thể già đi, không thể chết cũng không thể phản bội lại người duy nhất của mình. Mãi mãi là nô lệ của hoàng tộc”.Yugi chăm chú nghe rồi bình thản đáp “Vậy ạ? Nghĩa là từ bây giờ… tiểu nhân sẽ không thể làm một người dân tầm thường nữa đúng không?”.– nhìn ra ngoài, đó là một khu vườn đầy cây xanh trái ngọt cùng hoa thơm, đây là lần đầu tiên cậu được thấy nhiều thứ đẹp đẽ như vậy.– … Tiểu nhân đã từng mong muốn rằng bản thân chưa từng sinh ra để làm nô lệ…Hikaru nhìn qua Yugi.– Chỉ cần Bakura chết đi hoặc tiểu nhân có cơ hội tự sát thì thân phận nô lệ này chắc chắn sẽ biến mất…Hikaru đưa tay ra nắm lấy tay Yugi.– Tiểu nhân không mong cầu được yêu thương, điều duy nhất tiểu nhân mong muốn chính là một cuộc sống tự do…Hikaru đưa tay còn lại lên lau đi giọt nước mắt trên gương mặt vô hồn ấy.– Bây giờ thì tiểu nhân hoàn toàn bất lực rồi, Hikaru-dono… tiểu nhân không thể làm gì nữa…“Đây chính là vận mệnh của ta và ngươi”. Hikaru mỉm cười bi thương kéo Yugi tựa đầu vào vai mình “Vận mệnh không thể chối bỏ cũng là lời nguyền khắc lên linh hồn của chúng ta”.– Nếu lúc đó… lúc đó…ta giết ngài ấy… có phải bây giờ ta sẽ được tự do không?“… Không đâu”. Hikaru lặng lẽ rơi một giọt nước mắt “Nếu ngươi làm vậy, cả đời ngươi sẽ càng thống khổ hơn thế này nhiều”.Yugi ngước mặt lên nhìn Hikaru, nụ cười vô hồn in đậm trên môi “So với một cuộc đời ngắn ngủi thống khổ thì nó còn tự do hơn cái cuộc đời nô lệ này, Hikaru-dono. Ngài chưa từng mong muốn được tự do sao ạ?”.Hikaru cúi mặt im lặng hồi lâu.– … Ta sẽ nói cho ngươi biết, Yugi.– Hikaru, cung nữ báo với ta rằng Yugi đã tỉnh lại, có đúng không vậy?Trong trang phục dát vàng tôn quý, người thiếu niên hốt hoảng chạy vào, đôi mắt đỏ thẫm còn hằn tia máu, dung mạo tuấn mỹ hiện đầy mệt mỏi và ưu ngỡ ngàng nhìn, cảm thấy trái tim mình chết lặng.– Cho dù ngươi có căm ghét điều này đến mức nào, có hối hận đến mức nào thì khi đối diện với người đó, trái tim ngươi vẫn sẽ đập lên những nhịp đập mạnh mẽ như muốn nói rằng Ngươi không hề chọn nhìn Yugi ngồi trên giường, nước mắt tuôn rơi. Cậu chạy đến ôm chầm lấy Yugi, nghiến răng.– Xin lỗi…ta thực sự xin lỗi, Yugi…Yugi đỡ lấy đôi vai run rẩy đó, cảm nhận những giọt nước mắt đang rơi xuống chăn và nhìn thấy rõ ràng vết thương chí mạng cậu đã gây ra cho người đâm ngài là tiểu nhân, người tổn thương ngài là tiểu nhân, người đã lừa dối ngài là tiểu nhân…Vậy mà…câu đầu tiên ngài nói với tiểu nhân sau những chuyện đó… lại là xin lỗi ư?Yugi bật khóc nức nở khiến Yami bối rối không hiểu vì sao, Hikaru bên cạnh đỡ trán thở dài.– Trời ạ, từ trông nom một đứa nhóc biến thành trông nom hai đứa nhóc rồi…Yami ôm Yugi xoa xoa đầu đầy ngượng nghịu “Ta…ta không biết khi yêu thương người khác thì phải làm những gì nên là… là…”. Cậu đỏ mặt lầm bầm “Xin ngươi… hãy chỉ bảo ta nhiều hơn…”.Yugi chớp chớp mắt “Chỉ bảo ngài…bao gồm vấn đề hoan ái ạ?”.Yami tối sầm mặt bịt miệng Yugi lại trong khi đó Hikaru liếc mắt khinh bỉ nhìn Yami “Ngươi dạy hư người đặc biệt’ của ngươi là phụ hoàng ngươi lấy mạng ngươi đấy”.Yami trừng mắt đuổi người khiến Hikaru huýt sáo bỏ ôm Yugi vào lòng “Nếu bây giờ ta không bị thương ta thật sự muốn đè ngươi xuống, Yugi”.Yugi đỏ bừng mặt.– Mà để sau cũng được, ta không…– Tiểu nhân sẽ làm!Yami ngạc nhiên, còn chưa kịp hỏi đã bị Yugi đẩy ngã xuống giường trong khi bản thân thì ngồi lên người Yami.“Yu… Yugi…”. Yami có chút lo lắng nhìn lên “Không cần gượng ép bản thân, ta không muốn…”.– Vì là ngài…Yami ngạc đỏ bừng mặt cởi áo của mình xuống, lộ ra vóc dáng nhỏ bé trắng hồng mê người của mình “Vì là ngài nên tiểu nhân sẽ làm…”. Cậu đưa tay ra sau tự nới rộng bích huyệt của bản thân, môi không ngừng rên khẽ khẩn cầu người bên dưới nhìn cậu, chỉ cần ánh mắt màu đỏ thẫm ấy nhìn cậu là mọi lý trí của cậu đều dần dần bị xoá sạch, thanh âm kiều mị cùng dòng tinh dịch rỉ ra từ phía dưới khiến cậu càng xấu hổ hơn nữa.– Ha…ngh…ư…gư…ah!Yami chứng kiến toàn bộ, dục vọng kêu gào bên trong nhưng lý trí tận lực đè ép muốn chạm vào… muốn nuốt trọn cơ thể nhỏ bé xinh đẹp đó…ra vào bên trong nó…– Ha…ha….ư…mmm…Yugi thở dốc cúi xuống hôn Yami, nụ hôn cuồng loạn cùng đầu lưỡi ướt át quấn quýt triền miên không dứt, một tay cậu chống lên ngực Yami, tay kia mò xuống nơi dục hoả căng trướng, cẩn thận đem nó vùi sâu vào bên trong mình.– Gư!!Đau đớn và tê dại ấp đến khiến cậu vừa khóc vừa rên rỉ, tầm nhìn nhoè đi trong nước mắt, cậu hôn Yami, đem toàn bộ khí lực ra phục vụ người đó, đem toàn bộ cơ thể dâng lên cho người đó.– Ha…ha… Ư!Yami trở mình đè Yugi xuống, vừa tham lam liếm mút đôi môi căng mọng vừa luật động ra vào, đem toàn bộ dục hoả lấp đầy bên trong cơ thể xinh đẹp này, đắm mình trong ánh mắt tím sáng ngời đến quên cả lý trí, ôm lấy người đó trầm mê si cuồng trong thứ thanh âm hoan ái gợi tình kia, say đến quên mất chính mình là ai.– Chủ…ah… chủ nhân… nữa…ta muốn…ahh…ta muốn nữa…gư…nn…– Ta tự nhận mình yêu nghiệt…ha…ha…nhưng ngươi còn yêu nghiệt hơn ta, Yugi…Yami hôn lên mọi nơi trên thân thể xinh đẹp này, để lại dấu ấn đỏ hồng minh chứng cho dục vọng của mình, nhìn Yugi dưới thân hoàn toàn mất đi lý trí mà rên xiết trong sung sướng càng khiến khao khát chiếm hữu trong cậu bùng lên dữ dội hơn đớn thì sao chứ?Chỉ cần có thể khiến người dưới thân mãi mãi thuộc về ta, ngay cả thần linh ta cũng sẽ giết!Nụ cười tàn độc nở ra trên gương mặt tuấn mỹ ấy, đôi mắt đỏ thẫm tràn ngập sát thể mảnh mai và nhỏ bé, cho dù có nghiền thành thịt vụn vẫn có thể tái sinh lại hoàn hảo không tì ta yêu sẽ yêu ngươi mãi nên ngươi không cần lo, cho dù ta có làm gì ngươi đi nữa, ta vẫn sẽ mãi yêu nhất một mình ngươi.Người đặc biệt’ của ta…
Tôi 35 tuổi, có một căn biệt thự riêng, có một chiếc ô tô đời mới và làm giám đốc điều hành một công ty sản xuất phần mềm. Dưới bàn tay chèo lái của tôi, ngay cả trong thời buổi khủng hoảng hiện nay, công ty vẫn phát triển khá đẹp, có học thức, giỏi giang, thông minh, điềm đạm… là tất cả những gì mọi người vẫn nói về tôi. Thế nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài đẹp đẽ để tôi che đậy con người thực sự của mình. Cha mẹ và người thân nghĩ rằng, do tôi tham công tiếc việc nên lơ là chuyện chồng con, tuy nhiên, lý do thực sự chỉ tôi mới hiểu Tôi mắc chứng nghiện tình dục và không thể thỏa mãn với một người đàn ông. Tôi phát hiện mình mắc chứng này vào năm thứ hai đại học. Lợi dụng lúc tôi bị say trong một cuộc họp lớp, bạn trai đã đưa tôi vào nhà nghỉ và cướp mất đời con gái của tôi. Khi tôi tỉnh táo trở lại, nhìn thấy vệt máu thấm đỏ ga trải giường, tôi đã bật khóc nức nở. Thế nhưng, sau đó, thay vì đau khổ hay căm hận anh ta, tôi lại thấy thú vị và hình thành ham muốn. Nhìn người yêu bối rối, đỏ bừng mặt, gần như quỳ sụp xuống xin lỗi, tôi gạt nước mắt, tiến tới ôm anh ta vào lòng và thì thầm “Em tha thứ cho anh đấy, nhưng anh phải hứa sẽ yêu thương em đến cuối đời”. Cần phải nói rằng, tôi là nguời con gái rất cổ hủ, coi trọng trinh tiết. Yêu nhau 2 năm mà tôi chỉ đồng ý cho người yêu cầm tay, ngay cả cái hôn nhẹ lên môi tôi cũng thẳng thắn cự tuyệt. Có lẽ, chính bởi tôi như vậy, nên người yêu tôi lúc đó mới ức chế tâm lý mà nghĩ ra mưu hèn kế bẩn kia. Thế nên, thấy phản ứng của tôi như vậy, người yêu tôi cũng tỏ ra hết sức ngạc nhiên. Những ngày sau đó, chúng tôi chìm đắm trong những cuộc giao hoan bất tận. Hầu như ngày nào sau mỗi giờ lên lớp, tôi đều chờ đợi bạn trai đưa đến “điểm hẹn tình yêu”. Thời ấy, sinh viên chúng tôi không có nhiều tiền để vào nhà nghỉ thường xuyên. Thế nên, chúng tôi thường chọn phòng trọ của anh làm bãi đáp. Nhưng nếu có bạn cùng phòng của anh ở nhà, một quán cà phê chuồng, hay thậm chí là ghế đá công viên lúc chiều muộn vắng người cũng có thể là nơi hai chúng tôi hoan lạc. Nếu lỡ người yêu về quê thì hôm đó tôi có cảm giác cồn cào, ngột ngào, toàn thân run rấy, tâm trạng bứt rứt như con nghiện đói thuốc. Tôi chỉ lấy lại thăng bằng khi được anh âu yếm, vuốt ve, đưa vào trò chơi tình ái. Dần dà, ham muốn của tôi ngày càng tăng cao. Tôi không hài lòng với những kiểu quan hệ thông thường mà muốn một cuộc hoan lạc mạnh bạo hơn. Tôi lang thang vào những trang web đen, tìm kiếm những clip sex và dạn dĩ rủ người yêu cùng làm không muốn là nô lệ của ham muốn dục vọng tầm thường kia nữa Ảnh minh họa Ban đầu người yêu tôi tỏ ra khá hứng thú, nhưng dần dà, anh tìm cách lẩn tránh những cuộc hẹn. Lúc thì anh ấy lấy lí do bận làm tiểu luận, lúc lại lấy cớ mẹ ốm phải về thăm. Những cuộc hẹn của chúng tôi thưa dần, có khi cả tuần mới gặp nhau một lần. Tất nhiên, việc này làm tôi điên đầu. Vì quá quen với việc no nê tình dục, vắng anh tôi có cảm giác gần như đau đớn, khó chịu và luôn nổi nóng. Cuối cùng, tôi cũng hiểu được lý do anh lẩn tránh tôi. Một cách thẳng thắn, anh thừa nhận, nhu cầu tình dục quá cao của tôi khiến anh sợ hãi. Anh đề nghị chia tay. Lần đầu tiên tôi có cảm giác nhục nhã, ê chề đến thế. Một sinh viên giỏi, luôn đứng đầu lớp về thành tích học tập, một gương mặt nữ sinh luôn được xếp vào dạng hot girl của trường lại bị người yêu đá một cách không thương tiếc chỉ vì chuyện ấy. Đó cũng là lúc tôi ý thức rõ ràng nhất về nhu cầu tình dục không bình thường của mình. Qua tìm hiểu trên mạng, tôi lờ mờ nhận ra rằng, mình đã mắc chứng nghiện tình dục. Đó là quãng thời gian thật sự khó khăn với tôi. Tôi đã trải qua rất nhiều cảm xúc khác nhau, từ đau đớn, dằn vặt, xấu hổ đến khao khát cồn cào, như thiêu đốt. Nhớ người yêu, đau khổ vì bị chia tay thì ít, mà thèm khát hơi ấm người đàn ông thì nhiều. Tôi cố gắng đấu tranh với chính phần con của mình để gạt bỏ những mong muốn tầm thường, nhưng điều đó không hề dễ. Tôi lao đầu vào học và giết thời gian bằng hàng giờ đồng hồ nghiền ngẫm trên thư viện, cốt để đầu óc không vẩn vơ nghĩ về chuyện kia. Một người bạn thân của mẹ nhờ tôi dạy kèm con trai cô ấy học. Tôi chẳng ngần ngại đồng ý mà không ngờ rằng, đó lại là một quyết định sai lầm dẫn tôi trở lại với con quỷ dục vọng. Kiên – con trai cô bạn của mẹ - kém tôi một tuổi, thi rớt đại học năm thứ nhất cũng bởi thói ăn chơi ngút trời của công tử con nhà giàu. Kiên không thông minh trong việc học nhưng bù lại cậu ta có khuôn mặt rất bảnh trai, thân hình vạm vỡ như người mẫu, rất nhanh nhạy trong khoản ăn chơi. Vừa mới gặp Kiên lần đầu, bao nhiêu khát khao dồn nén trong tôi bung ra, bùng lên dữ dội. Chỉ cần cái cười nửa miệng và ánh nhìn qua đôi mắt một mí của cậu ta cũng khiến tôi đỏ bừng mặt, luống cuống. Tôi khó có thể kìm được sự háo hức trước mỗi buổi dạy kèm Kiên. Thậm chí, tôi đã chọn cho mình những bộ cánh đẹp nhất, sexy nhất và còn trang điểm thật xinh trước khi đến. Thái độ của tôi chẳng qua nổi mắt kẻ ăn chơi dạn dĩ như Kiên. Đúng 1 tháng sau buổi dạy đầu tiên, Kiên đóng chặt cửa và chúng tôi lao vào nhau như hai con thiêu thân. Kể từ hôm đó, Kiên trở thành bạn tình của tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi, tôi đến với Kiên vì yêu đương hay chỉ đơn giản để thỏa mãn cơn nghiện sex? Nhưng sau đó, tôi nhanh chóng gạt đi vì lý do đối với tôi lúc này chẳng còn quan trọng. Sau thời gian chia tay với người yêu, tôi sà vào Kiên như nắng hạn gặp mưa rào. Sự việc chỉ bị vỡ lở khi mẹ Kiên bắt gặp cảnh chúng tôi đang quấn lấy nhau, trên người không mảnh vải che thân. Kiên tỏ ra ga lăng khi đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình. Cậu ta nói rằng chính cậu ta đã gạ gẫm ép tôi quan hệ. Tất nhiên, lý do ấy cũng chẳng khiến mẹ cậu ta thôi ném ánh nhìn khinh bỉ về tôi. Bằng tất cả sự tha thiết của mình, tôi và Kiên xin mẹ Kiên giữ kín chuyện này không để bố mẹ tôi biết. Cô ấy đồng ý với lý do, chúng tôi không bao giờ được gặp nhau nữa. Hai chúng tôi miễn cưỡng đồng ý. Nhiều năm về sau, tôi có tình cờ gặp Kiên thêm vài lần ở bar. Kiên vẫn rỉ tai tôi với cái nháy mắt tinh nghịch “Em là người tình tuyệt nhất của anh”. Tuy nhiên, tôi không làm chuyện ấy với Kiên thêm một lần nào nữa, đơn giản, tôi không muốn là kẻ nuốt lời. Sau người yêu đầu, sau Kiên, tôi còn đến với rất nhiều người đàn ông khác. Tôi thậm chí đã cặp với những cậu sinh viên kém tôi cả một giáp, hoặc có lúc là những người đàn ông hơn tôi chục tuổi đời. Một vài trong số đó là yêu thực sự, còn phần lớn là chỉ để thỏa mãn nhu cầu thể xác. Một số họ đến với tôi tự nguyện, không ràng buộc, một số khác tôi phải trả tiền. Bề ngoài, tôi là người phụ nữ cứng rắn, quyết đoán, ấy thế nhưng trước sự thôi thúc của ham muốn tột bậc kia, tôi luôn là kẻ thua cuộc. Nhiều đêm trở về nhà sau cuộc mây mưa, bước vào căn nhà rộng thênh thang, cảm giác đau đớn, hoang mang, ê chề, tủi nhục, bẽ bàng như cào xé tâm can tôi. Nỗi sợ hãi mọi chuyện bại lộ khiến tôi muốn ngạt thở. Tôi tự xỉ vả mình là người đàn bà dâm đãng, thậm chí, nhiều lúc tôi muốn kết thúc bằng cái chết để thoát khỏi sự dày vò. Thế nhưng, khi tỉnh dậy tôi lại tiếp tục bị cuốn theo thứ bùa mê không lối thoát kia. Gần đây, đọc trên sách báo, tôi biết rằng không ít người phụ nữ mắc chứng bệnh nghiện sex như tôi và chứng này có thể chữa trị được. Không muốn mọi chuyện bại lộ, tôi đã bay ra nước ngoài để điều trị bệnh. Bác sĩ cũng nói trước đó là một cuộc chiến dài và gian khổ. Tôi chấp nhận. Tôi không muốn là nô lệ của ham muốn dục vọng tầm thường kia nữa. Tôi muốn được như bao nhiêu người phụ nữ khác, muốn yêu và được yêu, muốn có một gia đình hạnh phúc.
nô lệ dục vọng